Thuyền lan nhè nhẹ,
Một con chèo đủng đỉnh dạo Hồ Tây.
Sóng dập dờn sắc nước lẩn chiều mây,
Bát ngát nhẽ, ghẹo người du lãm.
Yên thuỷ mang mang vô hạn cảm,
Ngư long tịch tịch thục đồng tâm.

Rượu lưng bầu mong mỏi bạn tri âm.
Xuân vắng vẻ biết cùng ai ngâm hoạ?
Gió hây hẩy nức mùi hương xạ,
Nhác trông lên vách phấn đã đôi bài.
Thơ ai
xin hoạ một vài.


Hồ Tây ở phía tây thành phố Hà Nội, còn có tên là hồ Lãng Bạc.

Năm 1907, người Pháp phế vua Thành Thái rồi đày sang Châu Phi, nhân sĩ trong nước đều bất bình. Trương truyền mùa thu năm ấy, Từ Diễn Đồng cùng hai bạn văn thân rủ nhau đi chơi thuyền Hồ Tây, thấy cảnh sinh tình bèn liên ngâm bài ca này.

Nguồn:
1. Nguyễn Văn Huyền, Nguyễn Khuyến - tác phẩm, NXB TP Hồ Chí Minh, 2002
2. Đỗ Bằng Đoàn, Đỗ Trọng Huề, Việt Nam ca trù biên khảo, Nhà in Văn Khoa, Sài Gòn, 1962 (ghi là khuyết danh)