憶龍隊山其二

近來衰病不參禪,
回憶前遊亦愴然。
古寺四鄰唯木石,
寒僧一榻共雲煙。
幾層竹影疑無路,
有客桑間立待船。
野老未知鐘響午,
放牛山麓臥松眠。

 

Ức Long Đội sơn kỳ 2

Cận lai suy bệnh bất tham thiền,
Hồi ức tiền du diệc sảng nhiên.
Cổ tự tứ lân duy mộc thạch,
Hàn tăng nhất tháp cộng vân yên.
Kỷ tằng trúc ảnh nghi vô lộ,
Hữu khách tang gian lập đãi thuyền.
Dã lão vị tri chung hưởng ngọ,
Phóng ngư sơn lộc ngoạ tùng miên.

 

Dịch nghĩa

Ít lâu nay đau yếu không lên thăm cảnh chùa,
Nhớ lại cuộc chơi trước, lòng cũng bùi ngùi.
Chùa cổ bốn bên chỉ có cây và đá,
Sư nghèo một giường cùng khói với mây.
Mấy tầng bóng tre, tưởng như không có lối đi,
Giữa bãi dâu, khách đứng đợi thuyền.
Ông già quê chưa biết chuông trưa đã đổ,
Thả trâu bên sườn non, nằm ngủ dưới gốc thông.


Rút từ Quế Sơn thi tập (A.469).

Nguồn:
1. Thơ văn Nguyễn Khuyến, NXB Văn học, 1971 (tái bản 1979)
2. Nguyễn Khuyến – Tác phẩm, Nguyễn Văn Huyền chủ biên, NXB Khoa học xã hội, 1984
3. Thi hào Nguyễn Khuyến: đời và thơ, Nguyễn Huệ Chi chủ biên, NXB Giáo dục, 1994
4. Tuyển tập thơ chữ Hán Nguyễn Khuyến, Trần Văn Nhĩ, NXB Văn nghệ, 2005

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Khuyến

Già yếu xa xôi mấy độ nay,
Làng chơi loáng thoáng lại buồn thay.
Chùa xưa ở lẫn cùng cây đá,
Sư cụ nằm chung với khói mây.
Dặm thế ngõ đâu tầng trúc ấy,
Thuyền ai khách đợi bến đâu đây?
Chuông trưa vẳng tiếng người không biết,
Trâu thả sườn non ngủ gốc cây.


Bản dịch của chính tác giả, chép trong Quế Sơn thi tập (A.469), Nam âm thảo (VHv.2381).

Nguồn: Thi hào Nguyễn Khuyến: đời và thơ, Nguyễn Huệ Chi chủ biên, NXB Giáo dục, 1994
tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Văn Dũng Vicar

Gần đây bệnh lão chẳng thăm thiền
Thuở trước du chơi nhớ lại phiền
Chùa cổ bốn bề toàn trúc đá
Sư nghèo một phản khói mây bên
Mấy tầng bóng trúc như che lối
Có khách bến dâu đứng đợi thuyền
Già núi không nghe chuông ngọ vọng
Thả trâu tùng mát ngủ bình yên.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Yếu già chẳng đến thăm chùa
Bồi hồi nhớ lại ngày xưa đã từng
Đá cây che kín bốn bên
Khói mây lạnh lạnh lẽo giường thiền một sư
Mấy tầng trúc khuất lối đi
Bến dâu có khách chờ khi sang đò
Chuông trưa ông lão hững hờ
Gốc tùng trâu thả giấc hồ ngủ say

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nhất Nguyên

Gần đây già yếu chẳng tham thiền
Nhớ trước rong chơi cũng muộn phiền
Chùa cổ bốn bề cây đá phủ
Sư nghèo giường chiếc khói mây yên
Mấy tầng bóng trúc nghi không lối
Có khách bên dâu đứng đợi thuyền
Nông lão chửa nghe chuông báo ngọ
Thả trâu dưới núi ngủ tùng bên.

Nhất Nguyên
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Ít lâu đau yếu chẳng thăm chùa,
Nhớ lại chuyến xưa, lòng ngậm ngùi.
Chùa cổ bốn bên cây và đá,
Sư nghèo một giường khói với mây.
Mấy tầng bóng trúc, như không lối,
Khách đứng đợi thuyền giữa bãi dâu.
Già quê chưa biết chuông trưa đổ,
Trâu thả sườn non, ngủ gốc cây.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời