Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

題武氏祠

契闊三冬一節貞,
幽懷分付鬼神明。
愚夫不辨無根謗,
假父翻加不潔名。
今日江波猶有恨,
何年燈影太無情。
立祠旌節渾閒事,
詞為佳人冩不平。

 

Đề Vũ Thị từ

Khế khoát tam đông nhất tiết trinh,
U hoài phân phó quỷ thần minh.
Ngu phu bất biện vô căn báng,
Giả phụ phiên gia bất khiết danh.
Kim nhật giang ba do hữu hận,
Hà niên đăng ảnh thái vô tình.
Lập từ tinh tiết hồn nhàn sự,
Từ vị giai nhân tả bất bình.

 

Dịch nghĩa

Xa cách ba đông vẫn một niềm trinh tiết,
Nỗi nhớ nhung ngổn ngang chỉ bày tỏ với quỷ thần.
Người chồng ngu không phân biệt được vẻ ngoài của sự việc vô căn cứ,
Chứng cớ về người cha hờ càng đeo tiếng không trong sạch.
Ngày nay sóng sông vẫn còn mang mối hận,
Năm nao bóng đèn sao quá vô tình.
Dựng đền thờ, biểu dương tiết hạnh, đều là những việc làm vớ vẩn,
Lời thơ này vì người đẹp mà bày tỏ nỗi bất bình!


Tuyển từ Yên Đổ tiến sĩ thi tập (VHv.1864).

Đền thờ Vũ Thị ở bờ sông Hồng thuộc huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam. Theo Truyền kỳ mạn lục của Nguyễn Dữ, đền thờ Vũ Thị Thiết có chồng họ Trương. Khi nàng có mang thì chồng đi lính, sau sinh con trai là Đản. Mỗi tối khi thắp đèn, nàng lại chỉ bóng đèn trên vách vào bảo con là “Cha đấy”. Khi chồng trở về, con nhỏ không nhận ra và nói “Cha Đản cứ đến tối mới về, mẹ đi đâu, cha đi đấy, ngồi cùng ngồi, nằm cùng nằm”. Họ Trương nghi vợ có tình riêng với người khác, mắng nhiếc và đuổi đi. Nàng phân trần không được bèn đâm đầu xuống sông tự trầm. Một đêm, hai cha con ngồi với ngọn đèn, bé Đản chỉ bóng che trên vách bảo “Cha đấy”. Họ Trương biết vợ bị oan bèn cúng giải oan. Người sau thương nàn oan khuất, lập đền thờ, nay gọi là miếu bà Trương, ở làng Trương Xá.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Văn Nhĩ

Xa cách ba đông, vẹn tiết trinh,
Nhớ nhung riêng tỏ với thần minh.
Chồng ngu chẳng hiểu lời vô cớ,
Cha giả càng đeo tiếng bất minh.
Sóng nước ngày nay còn uất hận,
Bóng đèn đêm ấy quá vô tình.
Giải oan xây miếu đều vô ích,
Thơ viết vì ai tỏ bất bình.


tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đất Văn Lang

Ba năm thủ phận quyết chờ chồng
Phu tử nặng lòng mớ bòng bong
Chồng vội hồ đồ vô căn cứ
Vợ từng thất tiết khó bao dong
Tới giờ sông thẳm còn mang hận
Thuở ấy đèn mờ quá bất công
Đứng trước miếu thờ trang đức hạnh
Ngậm ngùi tiết phụ quá long đong


Đất Văn Lang
Chưa có đánh giá nào
Trả lời