Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Khoa Điềm
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 17/11/2025 16:54
Lại những cánh rừng lau dập dềnh mây trắng
Xe lao qua những bờ cõi vô cùng
Đường 9
Hun hút Sa Mưu, Rào Quán, Khe Sanh
Âm vang lời anh em đã hát
Âm vang tiếng gào B.52 xuyên vào da thịt
Ẩn hiện những anh hùng
Cao vút mỗi sườn non…
Tôi trở về
Băn khoăn nhớ tên mỗi thân cầu đã đổ
Trên con sóng thời gian
Tìm vết máu các anh
Trên xiềng xích và báng súng
Tưởng nhớ những binh đoàn
Phất ngọn cờ nặng tay trong gió lửa
Và không giấu các anh
Tôi lại về
Tìm dấu tích những đồn điền cũ
Nơi mỗi lá cà phê rung một cơn sốt rét
Người cu ly vàng bủng ngày xưa
Đã chứng nhận với chúng ta
Sự mỡ màu đất đỏ
Xin cảm ơn những cánh rừng ca-tu-ra đã mọc
Cuối con đường tôi đã đi qua!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.