Thơ » Việt Nam » Tây Sơn » Nguyễn Huy Lượng » Cung oán thi
Điện Hán[1] xa xăm cách mấy vời,
Song the[2] quạnh quẽ cánh hoa rơi.
Thu về khép cửa chiêm bao vẩn,
Xuân muộn buông rèm nước mắt dài.
Đàn gảy non cao đà gấp khúc,
Thơ gieo doành Ngự[3] khó nên lời.
Biết rằng nông nỗi là nhường ấy,
Xin chớ phong thanh ngỏ tới ngoài.
‡ Gang tấc đền phong cách mấy vời,Bản trong Phép làm thơ:
Song the quạnh quẽ cánh hoa rơi.
‡ Canh tàn nương gối chiêm bao ‡ ngắn,
Xuân muộn buông rèm nước mắt ‡ dai.
Cầm dạo lầu trang sao dở tiếng,
Thơ gieo doành Ngự khó nên lời.
‡ Giá như nông nỗi là nhường ấy,
Xin chớ phong thanh ‡ ngó tới ngoài.
‡ Gang tấc đường xa‡ cách mấy vời,Bản được Quách Tấn in trong Hương vườn cũ:
Song the quạnh quẽ cánh hoa rơi.
‡ Đêm thanh nương gối chiêm bao ‡ vẫn,
Ngày bạc buông rèm nước mắt ‡ rơi.
Kìm dạo lầu trang sao vắng tiếng,
Thơ ‡ ngâm dòng Ngự khó nên lời.
‡ Quản bao nồng lạt đành vì phận,
Phận để phong ‡ thinh ngỏ ‡ đến ngoài.
‡ Gang tấc đền phong cách mấy vời,
Song the quạnh quẽ cánh ‡ huê rơi.
‡ Canh tàn nương gối chiêm bao vẩn,
Xuân muộn buông rèm nước mắt ‡ vơi.
Cầm trổi lầu tây sao vắng tiếng,
Thơ ‡ đề dòng ngự khó nên lời.
‡ Ả Hồ nông ‡ nổi là ‡ dường ấy,
‡ Còn tiếng tỳ bà lọt đến nơi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.