Thơ » Việt Nam » Tây Sơn » Nguyễn Huy Lượng » Cung oán thi
Trót hận riêng lòng với nguyệt hoa[1]
Biết bao giờ lại gỡ cho ra
Khéo rầu rĩ mấy thân du tử[2]
Sao hững hờ thay khách Tố Nga[3]
Tuyết lạnh thêm xui người gối chiếc
Trăng tàn như giục bóng xuân qua
Nhắn ai có vẽ truyền thần đó
Đừng vẽ sau lưng một cái già
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.