Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Có ai tri kỷ nhắn đôi lời,
Biết thú chi vui rủ dạo chơi.
Chốn cũ phong lưu quen những thuở,
Cảnh này quyến thức[1] nhắm không người.
Ở ăn tuy phải nương cùng tục,
Khó nhọc đà nên cực nỗi đời.
Hương hoả[2] ba sinh[3] dầu chẳng toại,
Đừng đem hình dịch[4] để trêu ngươi.


Bài này in lần đầu trong Việt âm văn tuyển (Sài Gòn, 1919, tr. 60) của Lê Sum.

Chú thích:
[1]
Gia đình và bạn bè.
[2]
Tức hương hoả nhân duyên, là duyên gắn bó vốn có từ kiếp trước.
[3]
Ba kiếp sống luân hồi duyên nợ gắn bó của một con người.
[4]
Lao dịch trong nhà tù.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]