Dẫu ai cũng chỉ mất suông
Riêng em mới thấm nỗi buồn mất đi
Người đời một thoáng ướt mi
Còn em kiếp mất lấy gì bù đây?
Buộc nhan sắc sống qua ngày
Em cầm cự với đắng cay, mệt nhoài
Gán cho cái số trần ai
Bắt hơ hớ đứng ra ngoài mé hiên.
Mất còn là lẽ tất nhiên
Người ta bịa chuyện cữu tuyền lừa nhau
Em đừng niệm mãi một câu
Ích gì, khi tóc trên đầu cứ xanh!
Cuộc này em hãy nghe anh
Muốn mong giữ tấm chung tình bền lâu
Hãy đi bước nữa, qua cầu
Mới yên lòng kẻ nằm sâu dưới mồ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.