Nỗi nọ đường kia nghĩ cũng rầu
Hết ngày vắng vẻ lại đêm thâu
Nghiên vừa mở đã mềm gan đá
Mực ướm mài đà lộn hạt châu
Tay chép chữ chân ra chữ thảo
Miệng ngâm thơ cảnh hoá thơ sầu
Cũng mong mượn thế mà khuây khoả
Mượn thế mà khuây khoả được đâu


Nguồn: Trần Trung Viên, Văn đàn bảo giám, NXB Văn học, 2004