Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi karizebato vào 23/09/2009 05:40

B52 vừa im
Pháo 130 mi-li-mét vừa im
Mặt trận bặt im như mặt hồ lặng gió

Bỗng loé lên luồng âm thanh chói đỏ
Tiếng kèn!
Tiếng kèn!
Tiếng kèn!
(Từ mặt đất cháy đen
Một bóng người nhỏ bé vọt lên
Và tiếng kèn đồng xuất trận)

Tiếng kèn ào ào bủa vây quanh tầng tầng rào kẽm
Rất nhanh. Rất nhanh
Tiếng kèn thành đạo quân âm thanh
Xộc vào từng lô cốt
Xộc vào từng lỗ châu mai
Xộc vào trí não con người
Sắt, thép, bê tông đã bị tiếng kèn đồng chọc thủng

Mặt trận mịt mù chấn động
Xe tăng từ dưới đất vọt lên
Bộ binh từ dưới đất vọt lên
Sấm sét từ dưới đất vọt lên
Vẫn tiếng kèn... tiếng kèn...

Trên cao điểm: tháp canh đổ xuống
Những mái nhà tôn đổ xuống
Lá cờ ba que rũ rượi đổ xuống
Cột lửa bùng loe hình cái loa kèn!
Cờ trắng dăng hàng... mặt trận lại lặng im
Một sự lặng im vang dội
Sẽ rầm rầm những âm thanh chở tin thắng lợi
Từ mặt trận này truyền đi
Mọi người rồi sẽ nghe say mê...

Tôi muốn hát để mọi người cùng nhớ
Về dáng hình bé nhỏ của anh chiến sĩ thổi kèn
Và tiếng kèn đỏ lừ từ mặt đất cháy đen


1972

Nguồn: Nguyễn Duy, Cát trắng, NXB Quân đội nhân dân, 1973