Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Nguyễn
6 bài trả lời: 6 bản dịch
2 người thích
Đăng bởi Vanachi vào 12/07/2005 22:08, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 10/02/2010 04:15

秋夜其二

白露為霜秋氣深,
江城草木共蕭森。
剪燈獨照初長夜,
握髮經懷末人心。
千里江山頻悵望,
四時煙景獨沉吟。
早寒已覺無衣苦,
何處空閨催暮砧。

 

Thu dạ kỳ 2

Bạch lộ vi sương thu khí thâm,
Giang thành thảo mộc cộng tiêu sâm.
Tiễn đăng độc chiếu sơ trường dạ,
Ác phát kinh hoài mạt nhật tâm.
Thiên lý giang sơn tần trướng vọng,
Tứ thì yên cảnh độc trầm ngâm.
Tảo hàn dĩ giác vô y khổ,
Hà xứ không khuê thôi mộ châm?

 

Dịch nghĩa

Móc trắng thành sương, hơi thu đã già.
Cây cỏ quanh thành bên sông, trông đến tiêu điều!
Khêu ngọn đèn cho chiến rọi vào cảnh đêm dài mới bắt đầu.
Búi tóc mà lo cho chí nguyện những ngày tàn tạ.
Non sông ngàn dặm cứ nhìn là thấy buồn.
Phong cảnh bốn mùa, riêng mình ngậm ngùi.
Mới rét, đã khổ vì không áo,
Mà hơi đâu tiếng đập vải của người khuê phụ rộn rã trong chiều hôm?

 


 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (6 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Thạch Giang

Hơi thu nặng trĩu đong sương mờ,
Cây cỏ giang thành cảnh xác xơ
Quạnh quẽ đêm dài khêu bấc lại,
Băn khoăn việc nhỡ tháng ngày qua.
Non sông nghìn dặm buồn trông ngóng.
Mây nước tư mùa luống ngẩn ngơ.
Chớm lạnh đã hay không áo khổ
Tiếng ai nện vải bóng chiều tà?

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Tam

Móc trắng thành sương thu lạnh loang,
Bên thành cây cỏ vẻ tiêu hoang.
Đèn khêu độc chiếu đêm dài dặc,
Tóc vắt trăm lo vận lỡ làng.
Nghìn dặm núi sông lòng luyến nhớ,
Bốn mùa mây khói dạ sầu mang.
Khổ thay rét sớm người không áo,
Khuê phụ chày xa giục nắng tàn.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Móc trắng sương sa lạnh khí thu
Thành sông cây cỏ vẻ âm u
Đèn khêu một bóng đêm thanh vắng
Tóc vắt thêm buồn chuyện chửa như
Ngàn dặm non sông thêm chán ngán
Bốn mùa phong cảnh nặng ưu tư
Rét về thêm khổ người không áo
Xứ xứ chiều khua động tiếng thu

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Trọng Chánh

Móc trắng sương thu dăng mịt mùng,
Dìu hiu cây cỏ bến giang thành.
Đèn khuya quạnh quẽ đêm dài ngóng,
Vắt tóc lo hoài chí nhạt tan.
Vạn dặm giang sơn dài nỗi nhớ,
Bốn mùa mây nước ngậm ngùi trông.
Chớm lạnh mới hay không áo khổ,
Tiếng chày khuê phụ, bóng chiều phong.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Văn Dũng Vicar

Móc trắng thành sương “thu khí” nhiều  
Giang thành cây cỏ cũng tiêu điều
Khêu đèn độc chiếu đêm dài đến
Búi tóc chí ôm ngày tận tiêu
Ngàn dặm giang sơn buồn ngóng mãi
Bốn mùa phong cảnh vẫn cô liêu
Biết rằng lạnh khổ người không áo
Đâu chốn phòng khuê tiếng giặt chiều.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Móc trắng thành sương, thu sắp qua.
Cây cỏ tiêu điều quanh sông, nhà!
Đêm dài tối mịt khêu đèn rọi,
Búi tóc lo cho chí nguyện vùi.
Non sông ngàn dặm buồn lặng ngắm,
Bốn mùa phong cảnh, luống ngậm ngùi.
Chớm rét khổ thân vì không áo,
Khuê phòng tiếng giặt vẳng chiều xa.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời