Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Nguyễn Du » Thanh Hiên thi tập » Dưới chân núi Hồng (1796-1802)
老納安眠鴻嶺雲,
浮鷗靜宿煖沙津。
南溟殘月浮千里,
古陌寒風共一人。
黑夜何其迷失曉,
白頭無賴拙藏身。
不愁久露霑衣袂,
且喜鬚眉不染塵。
Lão nạp an miên Hồng Lĩnh vân,
Phù âu tĩnh túc noãn sa tân.
Nam minh tàn nguyệt phù thiên lý,
Cổ mạch hàn phong cộng nhất nhân.
Hắc dạ hà kỳ mê thất hiểu,
Bạch đầu vô lại chuyết tàng thân.
Bất sầu cửu lộ triêm y duệ,
Thả hỉ tu my bất nhiễm trần.
Vị sư già ngon giấc trong mây núi Hồng,
Chim âu cũng nằm yên tên bãi cát ấm.
Bóng trăng tàn dập dờn ngoài biển nam, xa ngàn dặm,
Trên lỗi cũ, gió lạnh dồn cả vào một người.
Đêm tối mờ mịt, sao mãi chưa sáng,
Già rồi, không nơi nương tựa, lại vụng bề náu thân.
Không lo đi lâu dưới sương, áo ướt,
Hãy mừng râu mày chẳng nhuốm bụi.
Trang trong tổng số 2 trang (13 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]
Gửi bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 ngày 12/10/2025 22:14
Non Hồng tĩnh giấc vị sư già,
Mòng nước yên nằm bãi cát xa.
Ánh sáng trăng tàn muôn dặm thẳm,
Đường xưa gió lạnh một mình ta.
Đêm đen có lẽ trời quên sáng?
Tóc bạc chưa thành thẹn chẳng ra.
Chớ ngại sương sa dầm ướt áo,
Râu mày sướng bởi bụi không pha.
Gửi bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 ngày 12/10/2025 22:15
Hồng đỉnh sư già ngủ giữa mây
Cò nằm cát ấm cũng yên say
Biển nam ngàn dặm trăng tàn yểu
Lối cũ riêng người gió lạnh lay
Đêm mờ mịt mãi chừng nao sáng
Tóc trắng tinh rồi vụng náu thây
Chẳng ngại sương dầm lâu đẫm áo
Mừng thay bụi chửa bẫn râu mày
Gửi bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 ngày 12/10/2025 22:16
Non Hồng an giấc trong mây.
Bờ yên cát ấm, cò đầy bãi sa.
Biển Nam ngàn dặm trăng tà.
Lối xưa gió lạnh, người qua một mình.
Bạc đầu nương náu mưu sinh.
Trời đêm chưa dạng, u minh chốn này.
Sương dầm ướt áo chẳng thay.
Bụi trần dẫu lấm, râu mày vẫn vui.
Trang trong tổng số 2 trang (13 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]
Bình luận nhanh 3
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.