讀小青記

西湖花苑盡成墟,
獨吊窗前一紙書。
脂粉有神憐死後,
文章無命累焚餘。
古今恨事天難問,
風韻奇冤我自居。
不知三百餘年後,
天下何人泣素如。

 

Độc Tiểu Thanh ký

Tây Hồ hoa uyển tẫn thành khư,
Độc điếu song tiền nhất chỉ thư.
Chi phấn hữu thần liên tử hậu,
Văn chương vô mệnh luỵ phần dư.
Cổ kim hận sự thiên nan vấn,
Phong vận kỳ oan ngã tự cư.
Bất tri tam bách dư niên hậu,
Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như?

 

Dịch nghĩa

Vườn hoa cạnh Tây Hồ đã thành bãi hoang,
Ta chỉ viếng nàng qua bài ký đọc trước cửa sổ mà thôi.
Son phấn có linh hồn chắc phải xót chuyện xảy ra sau khi chết,
Văn chương không có mệnh mà cũng bị liên luỵ, đốt đi còn sót lại một vài bài.
Mối hận cổ kim, thật khó mà hỏi ông trời.
Ta tự coi như người cùng một hội, một thuyền với nàng là kẻ vì nết phong nhã mà mắc phải nỗi oan lạ lùng.
Chẳng biết ba trăm năm sau nữa,
Thiên hạ có ai khóc Tố Như ta?


Về câu chuyện nàng Tiểu Thanh, xin xem thêm tác giả Phùng Tiểu Thanh 馮小青 (đời Minh, Trung Quốc).

Nguồn: Thơ chữ Hán Nguyễn Du, NXB Văn học, 1978

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 4 trang (35 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Quang Ái

Tây Hồ hoa cảnh xác xơ,
Trước song, dâng một bài thơ viếng nàng.
Phấn son, một kiếp phũ phàng,
Hồn oan mãi khóc tro tàn thi ca.
Ngẩng đầu, nuốt hận, lệ sa,
Nỗi oan phong vận, riêng ta hỏi trời.
Ba trăm năm nữa xa vời,
Biết ai thiên hạ nối lời khóc ta?

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Quảng Tuân

Tây Hồ vườn cảnh thảy hoang vu,
Riêng viếng bên song sách một tờ.
Nhan sắc có thần thương lúc mất,
Văn chương vô mệnh tội phần dư.
Cổ kim mối hận trời khôn hỏi,
Phong vận niềm oan khách khó trừ.
Ba trăm năm lẻ sau này nhỉ,
Thiên hạ ai người khóc Tố Như?


Tham khảo: Nguyễn Quảng Tuân, “Trong kỳ đi sứ Trung Quốc Nguyễn Du có tới Hàng Châu không?”, Hồn Việt, số 63, 10/2012
Trung tình vô hạn bằng thuỳ tố,
Minh nguyệt thanh phong dã bất tri.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Hồ tây cảnh đẹp hoá gò
Giấy tàn bên cửa ngẩn ngơ cỏi lòng
Phấn son chôn mối hận tình
Văn chương không mệnh đốt còn luỵ vương
Nỗi hờn trời đất biết chăng
Án phong lưu để cho mình tự mang
Ba trăm năm lẻ mơ màng
Biết ai thiên hạ khóc chàng Tố Như

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của nguyenvandungvicar

Tây Hồ vườn cảnh hoá hoang vu
Mình viếng trước song một mảnh thư
Son phấn có thần thương kẻ thác
Văn chương không mệnh luỵ phần dư
Xưa nay việc hận trời sao hỏi
Cùng phận kỳ oan vận kiếp thơ
Ba trăm năm lẻ sau không biết
Thiên hạ nào ai khóc Tố Như?


Bài thơ từ đầu (câu 1 đến câu 6) gieo vần bằng, đột ngột đến hai câu kết (câu 7 và 8) tác giả gieo vần trắc. Ở đây người dịch cũng theo như thế.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đông Xuyên

Tây Hồ, vườn chất đống hoa rơi,
Một bức bên song, khóc viếng Người!
Son phấn có thần, thương kẻ thác,
Văn chương tàn kiếp. luỵ đâu thôi?!
Nỗi oan phong vận kỳ cho tớ,
Mối hận xưa nay khó hỏi trời!
Chả biết ba trăm năm lẻ nữa,
Khóc mình, thiên hạ có ai... ai??


Nguồn: Tuyển tập thơ Hán-Việt (nhiều tác giả), Đông Xuyên tuyển dịch, NXB Cảo thơm, 1975
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Tam

Tây Hồ thay đổi khắp nơi nơi
Còn lại ngoài song mảnh giấy rời.
Son phấn hữu thần, nào hết kiếp
Văn chương không mệnh, luỵ theo người.
Hận sầu kim cổ trời không thấu
Oan ức dị thường ta biết thôi.
Chẳng biết ba trăm năm sắp tới
Người đời ai khóc: Tố Như ơi!

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Minh Uyên

Vườn đẹp Hồ Tây đã nổi gò,
Trước song treo lửng một tờ thư.
Hồn son đoạn kiếp còn vương vấn,
Thi bản luỵ đời chỉ mảnh dư.
Trời đất dững dưng niềm oán hận
Mình ta san sẻ nỗi oan cừu.
Ba trăm năm nữa làm sao biết,
Thiên hạ ai người khóc Tố Như?

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Trọng Chánh

Tây Hồ vườn cảnh đã hoang vu,
Bên cửa viếng nàng một áng thư.
Son phấn có thần chôn vẫn hận,
Văn chương vô mệnh cháy còn dư.
Mối hờn kim cổ trời khôn hỏi,
Cái án phong lưu khách luỵ sầu.
Ba trăm năm nữa trong thiên hạ,
Còn Nàng ai khóc một niềm đau.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nhất Nguyên

Tây Hồ hoa cảnh hoang tàn
Trước song một tấm viếng nàng Tiểu Thanh
Phấn son thương tiếc có tình
Văn chương không mệnh luỵ thân chẳng rời
Xưa nay hận khó hỏi trời
Nỗi oan phong nhã cùng người tự mang
Ba trăm năm lẻ thời gian
Thế nhân ai kẻ khóc thầm Tố Như?

Nhất Nguyên
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Đọc "Độc Tiểu Thanh kí" khóc thương Tiểu Thanh

Vợ một người, gái chính chuyên!
Thiên hạ là chồng ấy duyên do trời
Phận nàng sao bạc như vôi
Hồn ta hoá kiếp những lời ủi an

Trước song giấy mực viếng nàng
Xót người thiếu nữ mắc oan lạ lùng
Vì ta cùng hội cùng phường
Gặp đây đương lúc giữa đường phong ba
Tài năng nở rộ như hoa
Thần sắc phấn đại người ta phải kiềng

Thế mà trời vốn thù riêng
Nửa đường bão táp, gãy cành thiên hương
Vợ cả người tính ghen tuông
Bắt giam Tiểu Thanh nơi buồng Cô Sơn

Thế rồi trời đất nổi cơn
Nàng Thanh ốm chết, cô đơn không chồng
Cũng trời đày đoạ má hồng
Văn chương cùng phận lửa hồng vây quanh


Ngồi buồn buồn làm một bài thơ hoạ lại bài "Độc Tiểu Thanh kí" của Nguyễn Du vậy
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời

Trang trong tổng số 4 trang (35 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] ›Trang sau »Trang cuối