Dâng trào lệ ngóng cố hương,
Gió Tây thổi mạnh dọc đường còn xa.
Dòng sông Long Vĩ bước qua,
Trở thành lữ khách người nhà bốn phương.
Cát vàng tóc bạc bóng gương,
Chim hồng vẳng tiếng trùng dương lạc bầy.
Bến thuyền thân thích vẫy tay,
Vì ta mà lệ thấm đầy xót thương.