Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Nguyễn Công Trứ
No thời ra bụt, đói ra ma,
Chẳng lạ nhân tình đất kẻ ta[1].
Khôn khéo chẳng qua thằng có của,
Yêu vì đâu đến đứa không nhà.
Ở đời mới biết cùng thời dễ[2],
Muôn sự cho hay nhịn cũng qua.
Cơ tạo[3] có đi thời có lại,
Vạch vôi lấy đó mãi ru mà.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.