Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

24.50
Thể thơ: Ca trù (hát nói)
Thời kỳ: Nguyễn
3 người thích

Đăng bởi Vanachi vào 20/07/2008 04:11, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 09/02/2020 09:26

Tang bồng[1] là nợ,
Đấng làm trai chi sợ áng công danh.
Phú quý tương dĩ hậu ngô sinh, bần tiện tương dĩ ngọc ngô thành[2],
Cái vinh nhục nhục vinh là đắp đổi.
Thuỳ năng thế thượng vong danh lợi,
Tiện thị nhân gian nhất hoá công.[3]

Thôi thời thôi quân tử cố cùng[4],
Cùng khi ấy hẳn là thông khi khác.
Số tảo vãn tuỳ cơ phó thác[5],
Chớ như ai chắt bóp cũng tay không.
Chơi cho phỉ chí tang bồng.


Chú thích:
[1]
Do chữ “tang bồng hồ thỉ” 桑蓬弧矢, là cung làm bằng gỗ dâu và tên làm bằng cỏ bồng. Theo Kinh Lễ, xưa cha mẹ khi sinh con trai, lấy cung gỗ dâu, tên cỏ bồng treo ngoài cửa, ý mong con trai lấy cung tên làm sự nghiệp.
[2]
Chữ Hán: 富貴將以厚吾生,貧賤將以玉吾成. Nghĩa: Ta được giàu sang là trời hậu đãi, Nghèo hèn là trời mài dũa cho ta thành người.
[3]
Chữ Hán: 誰能世上忘名利,便是人間一化公. Nghĩa: Ai ở trên đời mà quên được danh lợi, Người ấy là một ông trời ở thế gian.
[4]
Quân tử cố cùng: Nghĩa là người quân tử bền chí, lúc cùng khốn vẫn giữ mình, trích lời Khổng Tử trong thiên Vệ Linh Công, sách Luận ngữ: “Quân tử cố cùng, tiểu nhân cùng tư lạm hĩ” 君子固窮,小人窮斯濫矣 (Người quân tử lúc cùng vẫn giữ vững khí tiết, kẻ tiểu nhân gặp lúc cùng ắt làm bậy).
[5]
Chữ Hán: 數早晚隨機付托. Nghĩa: Số mình công danh sớm hay muộn tuỳ ở ông trời giao phó cho.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]