Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Nguyễn Công Trứ
Kẻ ghét song còn có kẻ ưa,
Nghĩ đâu mà lựa được cho vừa.
Khó giàu đã định thời không oán,
Khôn dại đành hay há dám từ.
Bể học dò nguồn cho chúng trẻ,
Ngày nhàn vui chuyện với người xưa.
Lâng lâng rũ rạch niềm nhân, ngã[1],
Gẫm thú phồn hoa đáng thế chưa.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Đất Văn Lang ngày 10/07/2025 21:20
Dẫu già lọm khọm vẫn còn ưa
Ba cái lăng nhăng mấy cho vừa
Sẵn thuốc sẵn ghiền thôi mấp đại
Có mồi có bạn cứ say bừa
Vẫn ham ca cẩm như ngày trước
Chỉ ức ghệ gùng kém thuở xưa
Nhưng kệ, có chi xài nấy vậy
Họ cười: Già khụ, lão cười: Chưa!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.