Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Lão trục thiếu lai ưng bất phóng[1],
Nhục tuỳ vinh hậu định tu quân[2].
Lò âm dương[3] san sẻ bình phân[4],
Con tạo hoá cầm cân nhiệm nhặt[5].
Mới đó đỉnh mây còn ngắt ngắt,
Phút đâu mái tuyết đã phau phau.[6]

Cái khoá dàm[7] là giống ở đâu,
Cứ lẽo đẽo cặp kè hiên cái[8].
Đôi kẻ biết sao không tỉnh lại,
Dẫu thiên hô vạn hoán[9] cũng u ơ.
Xót cho ta biết bao giờ.


Chú thích:
[1]
Chữ Hán: 老逐少來應不放. Nghĩa: Già đuổi theo trẻ mãi không buông tha.
[2]
Chữ Hán: 辱隨榮後定須均. Nghĩa: Nhục theo sau vinh trời định hẳn là đều.
[3]
Trời đất.
[4]
Chia cho bằng nhau.
[5]
Cũng như mầu nhiệm.
[6]
Hai câu này ý nói: vừa ngày nào mái tóc còn xanh, mà nay đã trắng như tuyết.
[7]
Do nghĩa của chữ “cương toả” chỉ sự bó buộc.
[8]
Hiên là xe, cái là lọng; các đồ dùng của người làm quan ngày xưa.
[9]
Nghìn kêu muôn gọi.


[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]