Tao ở nhà tao tao nhớ mi,
Nhớ mi nên phải bước ra đi.
Không đi mi nói răng không đến,
Đến thì mi nói đến làm chi.
Làm chi tao đã làm chi được,
Làm được tao làm đã lắm khi.


Câu cuối có bản chép là “Làm được thì tao đã làm đi”.

Nguồn: Trần Thị Lệ Thanh, Thơ Đường luật Việt Nam nửa đầu thế kỷ XX, Luận án tiến sĩ Trường ĐH Sư phạm Hà Nội, 2002