Thơ thành viên » Nguyễn Ba Th » Trang thơ thành viên » Thơ tự do
Đan xong chiếc lục bình mộc mạc đẹp thánh thiện kia
Em bắt đầu đan mà thực ra là quấn quanh mình tôi
Từ đầu xuống vai
Dần dần từ ngực xuống eo lưng
Vòng tay em được xe dài thêm bằng xù xì hơi thở
Khi mảnh trăng tà khuất vào đám mây thu mỏng như cố ý
Chẳng biết bằng cách nào em đã
Cắm một đoá quỳnh
Mảnh mai và trinh khiết vào tôi...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.