Thơ thành viên » Nguyễn Ba Th » Trang thơ thành viên » Thơ tự do
gã trai về vụng tôi đành chịu
chẳng thể nào dệt lại dáng em xưa
dẫu tôi nhớ in lòng từng bờ cong ảo diệu
tà áo dài chao xao xác trắng đường chiều
đành chôn chặt dưới vàng thu từng mảnh nhớ
mịn óng, mát mềm hơi lụa ngây thơ
tôi tỉ mẩn xếp đáy lòng từng đường kim mũi chỉ
biết màu áo em vĩnh viễn đã xa mờ
tôi đã chịu, nhưng mà trời không chịu
cứ sang chiều lại trải trắng mây
giữa lạnh gió lại đo đo cắt cắt
may áo em mà thành trắng xoá mưa bay...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.