Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Nước non nào phải của ai đâu,
Nhiều, ít, công, tư, mặc dầu!
Khó chẳng dơ, dường không chẳng luỵ,
Được thời bộc[1], bực mất thời âu.
Anh hùng người lấy tài làm trọng,
Ẩn dật ta hay thú có mầu.
Gẫm ấy ai phù vạc Hán[2],
Đồng Giang[3] rủ một tơ câu.


Theo Trình quốc công Nguyễn Bỉnh Khiêm thi tập (AB.635), Bạch Vân Am thi tập (AB.157), Trình quốc công Bạch Vân Am thi tập (AB.309).

Hai câu thực có sách phiên là:
Khó chẳng dở dang, không chẳng luỵ,
Được chăng hậm hực, mất chăng âu.
Có chẳng giữ giàng, không chẳng luỵ,
Được chăng háo hức, mất chăng âu.


Chú thích:
[1]
Bộc lộ, phơi bày.
[2]
Chỉ cơ đồ nhà Đông Hán, do Lưu Tú (Hán Quang Vũ) dựng lên.
[3]
Nơi Nghiêm Quang (Nghiêm Tử Lăng) bỏ đi ở ẩn sau khi đã giúp Lưu Tú thành công dựng lại nghiệp nhà Hán.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]