Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Vì danh cho phải luỵ đòi phen,
Phận khó khăn xưa ắt đã quen.
Cửa mận[1] người yêu, nhiều khách trọng,
Am hoa ai ở đến ông nhàn.
Xuân xanh khôn lại lòng thêm cảm,
Đường tía[2] đà qua, bước ngại chen.
Ngây dại trần trần là tính cũ,
Mặc dầu ai ắt[3] chẳng đen[4].


Theo Trình quốc công Nguyễn Bỉnh Khiêm thi tập (AB.635). Khảo dị theo các bản Bạch Vân Am thi tập (AB.157), Trình quốc công Bạch Vân Am thi tập (AB.309).

Chú thích:
[1]
Do chữ “đào lý môn”, là nơi quyền thế, nơi làm quan, xưa thường trồng các cây đào, mận.
[2]
Do chữ “tử mạch”, là con đường các quan mặc phẩm phục đỏ, tía vào chầu, dùng chỉ con đường làm quan.
[3]
Khảo dị: “ai cũng ắt”.
[4]
Từ Luận ngữ, ý nói người có chí khí, thì dù mài cũng chẳng khuyết, nhuộm cũng chẳng đen.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]