Phúc địa chi cho kẻ cưỡng cầu,
Được chăng run rủi bởi cơ mầu.
Ở lành chẳng rắp hay nên gặp,
Nẻo dữ tuy tìm lại phải âu.
Quý Nộ phân kim ai khéo bấy,
Cao Biền ưa thuỷ phép sai đâu.
Ngẫm xem dám [...] nữa,
Phúc địa chi cho kẻ cưỡng cầu.


Theo Trình quốc công Nguyễn Bỉnh Khiêm thi tập (AB.635).

Nghĩa của đề mục: Khuyên đừng tin thầy địa lý, tức người làm nghề phong thuỷ.

Nguồn: Bùi Văn Nguyên, Thơ văn Nguyễn Bỉnh Khiêm (tập 1), NXB Giáo dục, 1989