Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Kẻ xưa câu ví có đâu lầm,
Lấy thuở dương mà biết thuở âm[1].
Yên bách tính, thì yên trị đạo,
Thất thiên câm[2], chớ thất nhân tâm.
Xem thay thảy [...][3]
Xét lâng lâng sự cổ câm[4].
Mới biết loài sen thì cách vật[5],
Ở lầm nào có nhiễm mùi lầm[6].


Theo Trình quốc công Nguyễn Bỉnh Khiêm thi tập (AB.635).

Chú thích:
[1]
Theo quan niệm về biến dịch, khi dương cực trưởng thì âm suy nhưng chính lúc đó thì dương bắt đầu suy để cho âm thịnh dần.
[2]
Nghìn vàng.
[3]
Bản Nôm bị rách, thiếu chữ.
[4]
Cổ kim, xưa nay.
[5]
Suy xét từ sinh vật, theo lý luận “Cách vật trí tri” từ sách Đại học.
[6]
Từ câu ca dao về hoa sen: “Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]