Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bình cũ song bình vẫn dấu hương,
Con công thần: dở[1], gọi rằng: ương[2].
Sen: mùa trước đổi, mùa sau mọc,
Triều[3]: cửa này ròng, cửa khác cường.
Âm đã lại dương, đành máy nhiệm[4],
Bĩ thôi thời thái[5], ấy cơ thường.
Thế gian mựa biết nhàn làm tiện[6],
Dù gấp bao nhiêu, dù lại giương[7].


Theo Trình quốc công Nguyễn Bỉnh Khiêm thi tập (AB.635).

Chú thích:
[1]
Không trọn vẹn, không đến nơi đến chốn, như nói dở hơi, dở chứng.
[2]
Ương ngạnh, gàn, khó bảo, có phần khá hơn dở. Ở đây ý nói con công thần dù có dở cũng gọi là ương cho đỡ xấu hổ.
[3]
Nước triều lên xuống. Ròng là xuống kiệt, cường là lên to.
[4]
Do chữ “cơ mầu”.
[5]
Quẻ bĩ có ba hào âm sinh, chỉ cái độ âm thịnh, dương suy tức lúc đen, còn quẻ thái có ba hào dương sinh, chỉ cái độ dương thịnh, âm suy tức lúc đỏ, tóm lại là diễn biến của máy tạo hoá sinh ra rồi biến đi rồi lại sinh ra,...
[6]
Ngoài vòng danh lợi, nhàn tản.
[7]
Dù là cái ô, gấp bao nhiêu lớp thì giương lên cũng bấy nhiêu lớp, là quy luật tuần hoàn có vay có trả.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]