Cái ngày cô chưa có chồng
Đường gần tôi cứ đi vòng cho xa
Lối này lắm bưởi nhiều hoa...
(Đi vòng để được qua nhà đấy thôi)
Một hôm thấy cô cười cười
Tôi yêu yêu quá nhưng hơi mất lòng
Biết đâu, rồi chả nói chòng:
“Làng mình khối đứa phải lòng mình đây!”
Một năm đến lắm là ngày!
Mùa thu mùa cốm vào ngay mùa hồng.

Từ ngày cô đi lấy chồng
Gớm sao có một quãng đồng mà xa
Bờ rào cây bưởi không hoa
Qua bên nhà thấy bên nhà vắng teo

Lợn không nuôi, đặc ao bèo
Giầu không dây chẳng buồn leo vào giàn
Giếng thơi mưa ngập nước tràn
Ba gian đầy cả ba gian nắng chiều.


1936

Ở trên là bài thơ theo bản in trong tập Nước giếng thơi (1957).

Trước đó, bài thơ được in trong tập thơ Tâm hồn tôi (1940) với tiêu đề Gần, xa:
Cái ngày cô chưa có chồng,
Đường gần tôi cứ đi vòng cho xa.
Lối này lắm bưởi nhiều hoa?
Đi vòng để được qua nhà... đấy thôi.
Một hôm thấy cô cười cười,
Tôi yêu yêu lạ, nhưng hơi mất lòng.
Biết đâu rồi chả nói chòng:
“Làng mình khối đứa phải lòng mình đây”

Một năm đến lắm là ngày!
Mùa thu, mùa cốm vào ngay mùa hồng.

Từ ngày cô đi lấy chồng,
Gớm
! sao có một quãng đồng mà xa!
Vào hè
cây nhãn ra hoa,
Qua bên nhà thấy bên nhà vắng teo.
Lợn không nuôi, đặc ao bèo,
Giầu không giây chẳng buồn leo vào giàn.
Chiều sao vàng quá là vàng!
Lòng tôi lơ đễnh sang làng bên kia
...
Nguồn:
1. Nguyễn Bính, Nước giếng thơi, NXB Hội Nhà văn, 1957
2. Nguyễn Bính, Tâm hồn tôi, Nhà in Lê Cường, 1940
3. Hoàng Xuân, Nguyễn Bính - thơ và đời, NXB Văn học, 2003