Gái lớn ai không phải lấy chồng!
Can gì mà khóc, nín đi không!
Nín đi! mặc áo ra chào họ,
Rõ quý con tôi! Các chị trông!

Ương ương dở dở quá đi thôi!
Cô có còn thương đến chúng tôi,
Thì đứng lên nào! Lau nước mắt,
Mình cô làm khổ mấy mươi người!

Này áo đồng lầm, quần lĩnh tía,
Này gương, này lược, này hoa tai,
Muốn gì, tôi sắm cho cô đủ,
Nào đã thua ai, đã kém ai?

Tôi già, tôi chết... khiến cô thương!
Nuôi dạy em cô, tôi đảm đương.
Nhà cửa tôi ở, nợ tôi giả,
Ai nhờ gái hoá việc quân vương!


          *

Đưa con ra đến cửa buồng thôi,
Mẹ phải xa con khổ mấy mươi!
Con ạ, đêm nay mình mẹ khóc.
Đêm đêm mình mẹ lại đưa thoi...


1936

Ở trên chép theo bản in lần đầu tiên trong Lỡ bước sang ngang (1940).

Nguồn:
1. Nguyễn Bính, Lỡ bước sang ngang, Nhà in Lê Cường, 1940
2. Nguyễn Bính, Nước giếng thơi, NXB Hội Nhà văn, 1957
3. Tuyển tập Nguyễn Bính, NXB Văn học, 1986

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Dị bản

Khổ thơ thứ 4 có bản in là:

"Tôi già tôi chết, khiến cô thương
Nuôi dạy em cô tôi đảm đương
Nhà cửa tôi coi, nợ tôi giả
Ai nhờ gái goá chuyện quân vương"

Môn toả hoàng hôn,
Nguyệt tẩm mai hoa lãnh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

thương mẹ hơn khi đọc bài thơ "lòng mẹ"

Đọc bài thơ này tôi thấy thương mẹ quá,giống mẹ tôi quá.
Thơ Nguyễn Bính mộc mạc gần gũi mà hay không thể tả

Có ai quay lại mùa Thu trước
Nhặt lấy cho tôi những lá vàng?
14.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

cảm thấy xúc động và tự hỏi

Đến giờ mình vẫn không hiểu nổi vì sao người mẹ có thể thương con vô bờ bến, chấp nhận hy sinh tất cả để chỉ được ngấm con mình có cuộc sống hạnh phúc sung sướng???

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời