Duyên phận ơn trên đã sắt son,
Ta về vườn cũ cúc ta còn.
Nhặt thêm phong nguyệt ngày thừa thãi,
Ôn lại cung tên lũ cỏn con.
Vui thú chi lan hầu đã ngán,
Nhớ mùi mục túc vẫn là ngon.
Thị phi thảy chuyện nhân gian cả,
Vẹn lấy phù sinh một cuộc tròn.


Nguồn: Trần Thị Băng Thanh, Tác phẩm Xuyến Ngọc Hầu, Viện Khoa học xã hội Việt Nam, NXB Khoa học xã hội, 2006