Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Đức Sơn » Vọng (1971)
Đăng bởi hongha83 vào 25/01/2025 09:01
(tặng th. M)
gió ban sớm sao lê dài heo hút
thông reo buồn như nhạc tiễn hồn tôi
nắng vàng hanh theo lạnh rải trên đồi
nương lối cỏ rủ nhau về xa vắng
nghe mông mênh đang lùa vào mây trắng
sương đi rồi sao nắng cũng sầu theo
trời thu lên như tất cả tiêu điều
lan rộng mãi để đưa về vô tận
mặt trời mọc kìa mặt trời sắp mọc
giữa hồn xưa đâu thật giữa ban mai
thời gian qua đang bỏ lại di hài
của kỷ niệm giờ bắt đầu tan rã
từng phút từng giây theo màu trắng xoá
như sương mù di biến giữa mênh mông
mộng ban xưa bừng dậy giữa mai hồng
nay đã rụng giữa một trời tang chế
ghế đá buồn tanh vườn cây hoang phế
chim chóc rầu buông lả tiếng chơi vơi
thẫn thờ đi tìm chỗ chúng ta ngồi
hoa dại khép như lòng anh ai biết
nước lắng đìu hiu mối ngàn thê thiết
cảm mơ hồ dư ảnh với dư hương
sáng hôm nay men lối cỏ bên đường
anh trở lại mặt trời xưa đã chết
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.