Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 08:50

Tôi thường thấy lại khung cửa sáng ánh đèn
khu vườn tối, cánh dơi chập choạng…
Đấy là gia đình tôi những năm tháng không còn.
Cuộc sống chưa ném mỗi người mỗi hướng.

Chúng tôi lớn lên bên một dòng sông
thị xã những mái nhà trĩu xuống
trĩu xuống mùa nước lên
nhưng đời chưa bao giờ chìm đắm.

Tôi đã chọn con đường theo hướng lương tâm.
Bao nhiêu thời gian, bao nhiêu máu đã đổ.
Tháng ngày ấy không sống gần nhau
nhưng lòng chúng tôi đoàn tụ.

Giờ đây không còn ngôi nhà cũ
khung cửa rọi sáng qua vườn cây
không còn những buổi tối êm đềm…
Tất cả chìm trong đám cháy lặng im.

Nào có ước mơ nhiều
dưới trời rộng, một mái nhà là hạnh phúc.
Nhưng vì sao nhiều đêm khóc lặng lẽ
vì sao nhìn nhau mà không nắm được bàn tay?

Cuộc sống đã xô giạt khỏi chỗ trú
những khung cửa sáng đèn hay những mái nhà tối
và nét đăm chiêu giữa dòng người ly tán
là nơi trú ẩn cuối cùng của chúng tôi.


11.1982

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]