Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bâng khuâng ngày xế cả than trời,
Ai đổ cho người gánh nạn đời.
Nếm mật Cối Kê[1] đâu chẳng giận,
Cắp dùi Bác Lãng[2] há rằng chơi.
Một sòng cung kiếm rồi vay trả.
Sáu ải[3] tang thương mặt đổi dời.
Thôi! mất cũng cam, còn cũng khổ,
Nay Kim mai Tống[4] thẹn làm người.


Chú thích:
[1]
Vua Việt là Câu Tiễn bị vua Ngô phù Sai đánh lấy nước, quản thúc ở Cối Kê, hằng nếm mật đắng để tự nhủ chẳng được quên thù.
[2]
Trương Lương người nước Hàn, đau lòng vì bị nước Tần đánh lấy nước mình, bèn mướn người lực sĩ cắp dùi đồng rình đập vua Tần Thuỷ Hoàng ở bãi Bác Lãng. Vua Tần may mắn thoát khỏi. Trương uất ức bỏ nước ra đi sau giúp nhà Hán đánh dứt được nhà Tần, trả thù cho nước cũ.
[3]
Đây nói về sáu tỉnh Nam Việt.
[4]
Nước Kim thường xâm phạm nhà Tống, hai bên cừu địch. Kẻ nay Kim mai Tống, là nói con người phản bội, quên đất tổ.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]