55.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
2 người thích

Đăng bởi MinhDien vào 26/01/2007 09:51, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi karizebato vào 12/04/2009 22:25

tặng Đỗ Long Vân

Một buổi sáng tỉnh dậy không thấy em
tôi chạy ra cửa sổ gọi tên em rất to.
Những tiếng kêu thất thanh vang trên hè phố.

Tôi nghĩ thầm: nếu còn làm vua ở một triều đình
thịnh trị thời xưa tôi sẽ không ngại ngần
mặc mũ áo cân đai ra đứng giữa cửa thành
bắc loa mời em về làm hoàng hậu.

Tôi bảo rằng: em phải về ngay.
Nếu em là gió tôi sẽ làm trăng.
Em là trăng tôi sẽ là mây.
Nếu em là mây, tôi sẽ làm gió thổi.

Còn nếu em là chân trời xa
tôi sẽ làm cánh chim bằng rong ruổi.
Em là mặt trời thì ở trên đường xích đạo
tôi sẽ muôn đời làm một kiếp hướng dương.

Tôi bảo rằng: em phải về ngay.
Nếu e ngại tâm hồn còn bé dại,
tôi sẽ hoá thân làm một cậu bé học trò
không bao giờ thuộc bài vì mải mê đọc tên người yêu
từ sáng đến chiều, từ đêm đến sáng.

Thiên hạ sẽ thái bình. Ðời sẽ giải chiếu hoa
cho trăm vạn hùng binh ngồi đánh cờ chiếu tướng.

Ðời sẽ thiết lập những kỳ thi có đủ phép tắc trường quy.
Tôi được tước phong đứng chủ hội đồng kiêm giám khảo
và bao nhiêu người ứng thi đều trúng tuyển hạng ưu.

Tôi không còn nằm mơ ngồi câu cá bên bờ sông Ngân
nước trong vời vợi suốt cả tháng bảy trời mưa
và linh hồn tôi chết đuối.

Tôi cũng không còn phải âm mưu làm một cuộc cách mạng
dài vô hạn để nhuốm màu cờ vũ trụ bằng màu tóc em,
còn bao nhiêu đại lộ, công trường tôi không phải
hạ hết biển đề tên phố mà viết lên: hỡi người yêu, tôi chờ đợi!

Tôi cũng không phải hỏi rừng, để rừng bảo hỏi cây.
Cây khuyên hỏi lá. Lá bảo hỏi chim muông.
Tôi nhìn quanh tôi những cánh quạ đen cười riễu cợt.

Tôi không phải ước ao lên sơn lâm làm một loài thảo khấu
cướp của khách vãng lai những bức thư tình
đem lên núi cao đọc to cho giun dế nghe
để chia nỗi niềm cô độc.

Tôi cũng không phải bỏ trốn - như sáng hôm nay -
ra giữa trùng dương để làm một gã thủy thủ già
lái tàu theo kim chỉ nam mà chỉ thấy toàn rượu ngọt.


Nguồn: Thơ Nguyên Sa, Tổ hợp Gió xuất bản, 1971