Đời người ngỡ lá mùa thu
Lá rụng về cội, lá trôi về nguồn
Xuân thời lá trổ, hoa đơm
Hạ thời lá toả, lá che vùng trời
Thu về, thay áo, lá đi
Đông thì lá rụng, đợi đời mới lên.
Kiếp người được mấy lần mười năm?
Qua bao năm tháng mới nhận ra rằng:
Ngắn ngủi, chóng vánh, vội là thế.
Ngỡ đời người-đời lá, chỉ bốn mùa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.