Tôi chỉ sợ mình không đủ khổ đau
Để cảm nhận mong manh của thế giới
Không đau xót nỗi buồn người xa lạ
Chẳng vui mừng hạnh phúc kẻ thân quen
Trong lồng ngực trống rỗng nơi này
Một quả tim đã đi đâu không rõ
Hoa rơi trên cành
Dòng suối khẽ trôi
Chỉ có tôi là đứng ngoài tạo hoá
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.