Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Ngũ ngôn cổ phong
Thời kỳ: Trung Đường
2 bài trả lời: 2 bản dịch

Đăng bởi Vanachi vào 19/10/2017 00:06

會真詩

微月透簾櫳,
螢光度碧空。
遙天初縹緲,
低樹漸蔥蘢。
龍吹過庭竹,
鸞歌拂井桐。
羅綃垂薄霧,
環珮響輕風。
絳節隨金母,
雲心捧玉童。
更深人悄悄,
晨會雨濛濛。

珠瑩光文履,
花明隱繡龍。
瑤釵行彩鳳,
羅帔掩丹虹。
言自瑤華浦,
將朝碧玉宮。
因遊洛城北,
偶向宋家東。

戲調初微拒,
柔情已暗通。
低鬟蟬影動,
回步玉塵蒙。
轉面流花雪,
登床抱綺叢。
鴛鴦交頸舞,
翡翠合歡籠。

眉黛羞偏聚,
唇朱暖更融。
氣清蘭蕊馥,
膚潤玉肌豐。
無力慵移腕,
多嬌愛斂躬。
汗流珠點點,
髮亂綠葱葱。

方喜千年會,
俄聞五夜窮。
留連時有恨,
繾綣意難終。
慢臉含愁態,
芳詞誓素衷。
贈環明運合,
留結表心同。
啼粉流清鏡,
殘燈遶暗蟲。
華光猶苒苒,
旭日漸曈曈。

乘鶩還歸洛,
吹簫亦上嵩,
衣香猶染麝,
枕膩尚殘紅。
冪冪臨塘草,
飄飄思渚蓬。
素琴鳴怨鶴,
清漢望歸鴻。
海闊誠難度,
天高不易衝。
行雲無定所,
蕭史在樓中。

 

Hội chân thi

Vi nguyệt thấu liêm lung,
Huỳnh quang độ bích không.
Dao thiên sơ phiếu diểu,
Đê thụ tiệm thông lung.
Long xuy quá đình trúc,
Loan ca phất tỉnh đồng.
La tiêu thuỳ bạc vụ,
Hoàn bội hưởng khinh phong.
Giáng tiết tuỳ kim mẫu,
Vân tâm phủng ngọc đồng.
Canh thâm nhân tiễu tiễu,
Thần hội vũ mông mông.

Châu oánh quang văn lý,
Hoa minh ẩn tú long.
Dao thoa hành thái phượng,
La bí yểm đan hồng.
Ngôn tự Dao Hoa phố,
Tương triều Bích Ngọc cung.
Nhân du Lạc Thành bắc,
Ngẫu hướng Tống gia đông.

Hí điều sơ vi cự,
Nhu tình dĩ ám thông.
Đê hoàn thiền ảnh động,
Hồi bộ ngọc trần mông.
Chuyển diện lưu hoa tuyết,
Đăng sàng bão ỷ tùng.
Uyên ương giao hĩnh vũ,
Phỉ thuý hợp hoan lung.

Mi đại tu thiên tụ,
Thần chu noãn cánh dung.
Khí thanh lan nhị phức,
Phu nhuận ngọc cơ phong.
Vô lực dung di uyển,
Đa kiều ái liễm cung.
Hãn lưu châu điểm điểm,
Phát loạn lục thông thông.

Phương hỉ thiên niên hội,
Nga văn ngũ dạ cùng.
Lưu liên thời hữu hận,
Khiển quyển ý nan chung.
Mạn kiểm hàm sầu thái,
Phương từ thệ sách trung.
Tặng hoàn minh vận hợp,
Lưu kết biểu tâm đồng.
Đề phấn lưu tiêu kính,
Tàn đăng nhiễu ám trùng.
Hoa quang do nhiễm nhiễm,
Húc nhật tiệm đồng đồng.

Thừa vụ hoàn quy Lạc,
Xuy tiêu diệc thướng Tung.
Y hương do nhiễm xạ,
Chẩm nhị thượng tàn hồng.
Mịch mịch lâm đường thảo,
Phiêu phiêu tứ chử bồng.
Sách cầm minh oán hạc,
Thanh Hán vọng quy hồng.
Hải khoát thành nan độ,
Thiên cao bất dị xung.
Hành vân vô xứ sở,
Tiêu Sử tại lâu trung.


Bài thơ này nằm trong tác phẩm Hội chân ký, còn gọi là Oanh Oanh truyện của Nguyên Chẩn, đã được Lỗ Tấn biên tập vào tập Đường Tống truyền kỳ. Bài thơ gồm 6 đoạn, tả chuyện Trương sinh gặp gỡ với Thôi Oanh Oanh, hai người mới gặp đã hợp ý tâm đầu, hợp hoan rồi trao đổi tín vật và hẹn ước.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Châu Hải Đường

Trăng mờ soi lọt rèm song,
Chập chờn ánh đóm bầu không qua rồi.
Trời xa thấp thoáng vừa coi,
Muôn tàn cây thấp lần hồi xanh trong.
Ngâm nga sân trúc tiếng rồng,
Giọng oanh phơ phất ngô đồng giếng thu.
Áo là buông rủ sương mờ,
Leng keng vòng ngọc nhẹ hờ gió lay.
Theo vương mẫu, ngọn cờ bay,
Vấn vương ngọc nữ bóng mây la đà.
Canh khuya vắng lặng người qua,
Sớm ngày gặp gỡ nhạt nhoà mưa rơi.

Hài văn sắc ngọc chói ngời,
Rồng thêu ẩn hiện, sáng tươi hoa lồng.
Thoa cài cánh phượng linh lung,
Khăn là rờ rỡ, cầu vồng phủ che.
Dao Hoa, rằng tự ấy đi,
Sắp sang Bích Ngọc cung kia lạy chầu.
Lạc Thành nhân ghé qua mau,
Phía đông nhà Tống, ghé vào ngẫu nhiên.

Cợt đùa, thoáng cự trước tiên,
Mà nhu tình đã thuận êm trong lòng.
Cúi đầu cho cánh trâm rung,
Quay lưng khiến bụi ngọc tung gót hài.
Ngoái nhìn, vẻ tuyết hoa tươi,
Bước lên giường nệm, chung ngồi ôm chăn.
Uyên ương ghé cổ ái ân,
Đôi con phỉ thuý hợp hoan trong lồng.

Ngượng ngùng nhíu chặt mày cong,
Môi son ủ ấm, càng nồng càng say.
Hương lan sực nức đâu đây,
Nhuận tươi như ngọc, sẵn bày làn da.
Điệu đà tay ngại nhích qua,
Khép mình bao vẻ kiêu sa yêu kiều.
Mồ hôi giọt giọt châu gieo,
Vấn vương tóc rối mướt đều vẻ xanh.

Ngàn năm mừng gặp duyên lành,
Đã nghe khoảnh khắc năm canh hầu tàn.
Dùng dằng thời khắc có ngần,
Ý tình quyến luyến khôn phân cho cùng.
Ủ ê mặt, vẻ sầu đong,
Mấy lời thề nguyện tình chung tỏ bày.
Tặng vòng hội hợp mong ngày,
Dải đồng tâm, để người hay tâm đồng.
Phấn vương ngấn lệ gương trong,
Đèn tàn chấp chới bay vòng bướm đêm.
Ánh trăng vằng vặc còn xem,
Mà ra nắng sớm đã lên tỏ mờ.

Kẻ về sông Lạc, cánh cò,
Thổi tiêu người lại chơi bờ núi Tung.
Áo còn hương xạ đượm nồng,
Gối còn in dấu son hồng chưa phai.
Bên ao cỏ biếc phủ dài,
Lông chông ngán nỗi bãi ngoài phiêu diêu.
Vặn đàn ai oán hạc kêu,
Trông dòng Ngân Hán, ngóng theo cánh hồng.
Vượt qua bể rộng khó lòng,
Chín trùng trời thẳm dễ xông được nào.
Mây bay ai biết về đâu,
Một chàng Tiêu Sử trong lầu mà thôi.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Ngô Trần Trung Nghĩa

Trăng non chiếu kẽ song
Bóng huỳnh lướt tầng không
Trời xa dần mờ mịt
Cây lá thoáng mơ mòng
Rồng thổi qua đình trúc
Loan ca phất giếng trong
Dải lụa sương buông trắng
Vòng khuyên nhẹ gió rung
Hạ tiết theo kim mẫu
Lòng mây bế ngọc đồng
Đêm tối người thưa vắng
Sớm mưa phủ mịt mùng

Giày khảm ngọc lấp lánh
Áo hoa dát hình rồng
Chiếc thoa dang cánh phượng
Làn khăn vẽ cầu vồng
Nói từ Dao Hoa phố
Sang chầu Bích Ngọc cung
Nhân bước qua Lạc bắc
Chợt ngang Tống gia đông

Trêu đùa nàng bỏ mặc
Nhưng tình ý để lòng
Buông tóc thuyền quyên rũ
Gót hôn lớp bụi hồng
Quay mặt hoa rơi tuyết
Giường khuya níu chăn bông
Uyên ương giao cổ múa
Phỉ thuý ghép một lồng

Mày ngài ươm vẻ thẹn
Bờ môi quá ấm nồng
Hương lan dìu dịu thoảng
Làn da tựa tuyết trong
Cánh tay không nhấc nổi
Yêu thương giấu kín lòng
Mồ hôi tuôn lấp lánh
Mượt mà tóc mây tung

Vừa ngỡ duyên thiên tải
Năm canh chốc hết cùng
Phút bên nhau ngắn ngủi
Chia ly mãi nhớ nhung
Dung mạo sầu tê tái
Hẹn thề với núi sông
Trao chiếc vòng ly hợp
Nguyện kết ý tâm đồng
Phấn mờ gương soi ấy
Lụi đèn vẳng tiếng trùng
Giọt nắng treo sương sớm
Kim ô chiếu mây trong

Cưỡi cò bay về Lạc
Tiêu vang vọng núi Tung
Hương áo còn vương đó
Gối chưa nhạt phấn hồng
Bờ ao dày hoa thảo
Lan man lớp cỏ bồng
Tiếng cầm hờn cánh hạc
Ngân Hán ngóng tin hồng
Biển rộng sao qua nổi
Trời cao khó với thông
Mây bay tìm bến đỗ
Tiêu Sử ở lầu trong

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời