Ngày tôi thơ bé dại khờ
Mẹ tôi vất vả phạc phờ tấm thân
Tháng qua tháng lại bao lần
Vui buồn, nước mắt, tảo tần lắm phen.
Năm dài những sự rối ren
Một mình mẹ phải bon chen, nhọc nhằn
Mỉm cười vượt mọi khó khăn
Vững tin mẹ sống dẫu rằng long đong.
Ngày trôi, như sóng trên dòng
Tháng năm tựa nước lớn ròng đầy vơi
Thời gian ghi dấu cuộc đời
Nuôi ta khôn lớn chỉ người mẹ thôi.
Ngày trôi, cứ mặc ngày trôi
Hết thì con gái da mồi nhăn nheo
Tháng năm chèo chống, gánh gồng
Bây giờ gậy trước... lưng còng theo sau.
Chiều hôm, khăn trắng trên đầu
Âm thầm con khóc, tim đau nghẹn ngào
Mẹ ơi, con biết làm sao
Đáp ơn tần tảo, bao ngày, tháng, năm...!
Tiền Giang, tháng 08/2019
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.