Hạt mưa buồn, tí tách rớt trong đêm
Cho lòng con, càng thêm nghe quạnh vắng
Đêm buồn tênh, đêm càng thêm vắng lặng
Bỗng hiện về, một nỗi nhớ trong tim.
Mình con ngồi, giữa bóng tối lặng im
Từng ảnh hình, như cuốn phim quay chậm
Có lúc gần, lúc chợt xa xăm lắm
Rồi nhạt nhoà, trong ký ức mênh mông.
Có con đò, đang lặng lẽ bên sông
Bờ đê dài, màn mưa giăng trắng xoá
Con đường trơn, cầu tre chông chênh nhỏ
Chiều muộn rồi, còn nặng gánh trên vai.
Giờ một mình, khoé mắt cứ cay cay
Nhớ nhọc nhằn, nhớ tảo tần xưa ấy
Lòng con thương, thương mẹ nhiều lắm vậy
Chẳng bao giờ, con quên mẹ, mẹ ơi.
Tháng 07/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.