Một đời người có đủ cả buồn vui
Lẫn ngọt bùi đắng cay trong cuộc sống
Lúc con tim dâng lên niềm hy vọng
Khi êm đềm, khi bỗng hoá lao đao.
Cuộc đời này như một thoáng chiêm bao
Huyền ảo lung linh rồi giật mình tan biến
Sung sướng khắc giây nỗi đau dài hiển hiện
Tháng năm nhọc nhằn, chưa qua hết long đong.
Thế gian này cho dẫu có mênh mông
Ta vốn từ hư không rồi sẽ về cùng cát bụi
Mỗi một dòng đời thật phù du ngắn ngủi
Nên sống thêm ngày nhớ trang trọng quý trân.
Con người rồi ai cũng sẽ chết một lần
Nhưng hãy sống đến khi nào còn có thể
Dẫu rằng buồn đau dẫu khi rơi lệ
Sự sống luôn là điều ý nghĩa biết bao nhiêu.
Đôi lúc ta như quỵ ngã giữa muôn chiều
Vẫn còn bên ta chút yêu thương san sẻ
Một chút bình yên cho ta làm điểm tựa
Để đủ sức và lần nữa vụt đứng lên.
Hãy sống, hãy dưỡng nuôi khôn lớn cả tâm hồn
Biết nhận, biết cho đi những gì đừng ngần ngại
Hạt giống tình thương nẩy mầm xanh lớn mãi
Ta sống để thương người, đâu mong chết được người thương!
Tiền Giang, tháng 04/2020
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.