Con đường mẹ dắt tôi đi
Còn đây những kỷ niệm hằn dấu xưa
Làng tôi rộn rã ngày mùa
Đồng quê sóng lúa ươm vàng trĩu bông.
Con đường uốn lượn bên sông
Có con nghé nhỏ chạy rong theo đàn
Có đôi chim sáo bay lên
Có tôi liến thoắng mẹ quên nhọc nhằn.
Con đường có luỹ tre xanh
Bùn trơn, quang gánh, cầu trơn gập ghềnh
Có cơn nắng lẫn cơn mưa
Mẹ tôi qua sớm, qua trưa, qua chiều.
Con đường ngày cũ tôi đi
Nửa quen lạ nửa chút gì đơn côi
Tảo tần, quang gánh... đâu rồi?
Thẫn thờ, chỉ thấy bóng tôi... Nghẹn ngào!
Tiền Giang, 01/06/2019
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.