Một chiều về lại con đường ngày cũ
Lòng buồn không tả xiết
Bồi hồi trong đơn côi
Những kỷ niệm luôn hằng sâu
Chợt bừng lên
thổn thức trái tim mình
Cũng chính con đường này đây,
Lúc tôi còn thơ bé
Mẹ dắt tôi qua mỗi ngày
Hai mẹ con đi làm ruộng
Làng tôi vào mùa gặt
Bà con trong làng rộn rã thật vui.
Vai mẹ tôi quang gánh, thúng, bao
Tôi chạy lon ton đằng sau
Nói cười liến thoắng
Chắc là mẹ thấy vui
Nên quên hết cả nhọc nhằn.
Con đường mà mẹ dắt tôi đi
Nằm uốn lượn bên dòng sông
Có hàng tre xanh xanh
Có bùn dính bàn chân,
Có cây cầu trơn ướt, gập ghềnh
Có đàn chim ríu rít,
Trên sóng lúa vàng ươm
Cánh đồng thơm thơm
Vào vụ mùa,
Ngập mùi hương lúa chín.
Con đường chiều,
Làm bước chân bịn rịn
Tuổi thơ đâu?
Và bóng mẹ hôm nào...
Vai gầy,
Kẽo kẹt,
Đòn gánh trĩu cong...
Hình ảnh ấy đã đi vào lòng
Với con đường quen thuộc
Con đường có nắng, có mưa
Có mẹ và tôi,
Cùng đi qua mỗi sớm mỗi chiều
Khi trời hừng đông rạng
Khi những chiều hoàng hôn.
Con đường in mãi trong tâm hồn
Có con cò trắng
Có đôi chim sáo giật mình bay lên
Có đàn trâu,
Con nghé nhỏ hối hả chạy theo sau
Mặt trời lặn xuống
Đồng quê nghiêng bóng chiều
Mẹ giục tôi bước nhanh
Kẽo mà về không kịp
Chân tôi đi như chạy
Hạt mưa rào xiên xiên
Hoà vào mồ hôi, ướt đẫm áo mẹ rồi
Tôi không nói gì,
Không nói gì
Chỉ lặng lẽ bước đi
Tôi thương mẹ,
Thương mẹ thật nhiều
Trái tim tôi nghèn nghẹn...
Giờ trên con đường ngày cũ
Thấy nửa lạ nửa quen
Hồi tưởng thời thơ ấu
Có dáng mẹ tảo tần
Lòng bỗng nhiên đau nhói
Nước mắt lăn nóng hổi
Thời gian qua chi vội?
Thèm chú bé ngày xưa...
Thèm đồng quê mùa gặt
Sau quang gánh lon ton...
Nhưng giờ đâu còn nữa
Trên con đường năm xưa
Thẫn thờ bàn chân bước
Hạt mưa rào xiên xiên
Bờ cây nghiêng gió khẽ
Sông buồn trôi lặng lẽ
Bóng tôi trôi trong chiều...!
Tiền Giang, tháng 06/2019
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.