Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

35.00
Đăng ngày 30/12/2024 03:01, số lượt xem: 641

Chiều gió lên, vách thưa rung bần bật
Vần vũ đất trời, ào ạt trút cơn dông
Có bóng người hối hả bước qua sông
Người gánh gồng, vội đi trong cơn bão...

Lũ gà con cuốn chân mẹ, kêu nhao nháo
Mưa giật rào rào, trắng xoá quãng đồng xa
Rưng rưng buồn, vì thương mẹ thương cha
Vất vả cả ngày, nắng mưa, về muộn.

Chợt “rắc” ngoài sân, cái giàn của cha sập xuống
Chú Đốm giựt mình, oăng oẳng sủa vọng ra
Con nhìn quanh, một lượt khắp gian nhà
May mà cha đã chống chằng từ hôm trước.

Cơn bão dần tan, cha mẹ về,
gian nhà sung sũng ướt
Chái bếp nguội tanh, bữa cơm chiều thổi muộn
Cha giã cua đồng mẹ nấu với rau canh.

Tuổi thơ con như thế, từng ngày trôi trong an lành
Bên đồng ruộng xanh, chạy quanh con kênh nhỏ
Những ngày nắng lên, cánh diều say mê gió
Lũ trẻ xóm nghèo, í ới gọi tên nhau...

Con đường làng trăng trắng nụ hoa cau
Có đàn trâu, sau vụ mùa, thong dong gậm cỏ
Mẹ đi chợ về, nghiêng nghiêng cầu tre nhỏ
Con vội reo mừng, líu ríu chạy theo sau.

Việc đồng áng xong, cha dựng lại giàn bầu
Mẹ ngồi vá khâu, con đánh vần, tập viết
Con thích làm sao những từ trong Tiếng Việt
Bài học ban đầu có... Cha, Mẹ, Quê hương.

Rồi bao tháng năm con cắp sách đến trường
Cô dạy chữ Thương, chữ Nhân và chữ Nghĩa
Từ ngữ đơn sơ, lớn lên dần thấm thía
Học để làm người, để hiểu nghĩa nhân văn.

Một đời mẹ cha đã không quản nhọc nhằn
Là chỉ hằng mong con bình yên cuộc sống
Phải biết quý, trân, tin yêu và hy vọng
Vì sau đêm bão bùng,
đất trời rồi lại lồng lộng ánh bình minh.

Tiền Giang, ngày 04/10/2016