Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

35.00
Đăng ngày 09/05/2025 08:36, số lượt xem: 376

Dẫu con người như cỗ máy thời gian
Cũng hao mòn theo dòng tua buồn bã
Cứ chất chồng trên vai bao vất vả
Mạnh mẽ thế nào vẫn gục ngã đau thương.

Biết sống đây giữa một cõi vô thường
Chẳng ai mong nhận về mình khốn khó
Có những điều ta chỉ mong từ bỏ
Nhưng khi nào theo ý muốn được đâu.

Đời người phải chăng là trăm vạn nỗi sầu
Là muôn nỗi đau cứ giày vò thắt chặt
Là những đêm buồn, là những dòng nước mắt
Khóc cho mình thân phận thật đắng cay.

Biết rằng mình chẳng có một ngày mai
Nhưng vì ai nên lắt lay gượng sống
Chẳng ngóng trông, chẳng chờ mong hy vọng
Chỉ nguyện cầu ngày tháng chóng trôi qua.

Cội cây kia trăm tuổi chắc cũng già
Huống chi người cuộc đời mang lắm nỗi
Đâu phải mình gỗ đá không biết mỏi
Ngày gượng cười rồi bật khóc giữa lòng đêm.

Tiền Giang, một đêm buồn. Tháng 06/2021