Thơ thành viên » Người-vẽ-dáng-hình-Tổ-quốc » Trang thơ thành viên » Cho một Người đã khuất
Ta say, say gió, say trăng
Thốt lên: Đẹp quá! Ôi trăng rằm
Chạnh lòng xót bạn đêm cô vắng
Chẳng thấy gió ngàn, chẳng thấy trăng.
Gì đẹp bằng hai mấy xuân xanh
Một từ tri kỉ vẹn sao đành.
Bạn tiễn ta đi lòng canh cánh
Ta về, mộ bạn, cỏ đã xanh...
Than ôi!
Dao chém nước, nước càng chảy mạnh
Nâng chén tiêu sầu, sầu tới tàn canh.
2.7.2021
Lại nhớ đến mấy câu của cụ Nguyễn Bính (Những bóng người trên sân ga):
Hai người bạn cũ tiễn chân nhau
Kẻ ở sân ga, kẻ dưới tàu
Họ giục nhau về ba bốn bận
Bóng chìm trong bóng tối từ lâu...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.