Thơ » Việt Nam » Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn » Ngô Thì Sĩ » Anh ngôn thi tập
Đăng bởi hongha83 vào Hôm kia 05:59
旗亭一簇俯江津,
才婦猶傳活水津。
祇為琴心忘妾富,
不緣犢鼻恥郎貧。
紅顏久去花猶媚,
白發相疏柳亦顰。
冰雪渠心元匪二,
不須勞想一心人。
Kỳ đình nhất thốc phủ giang tân,
Tài phụ do truyền hoạt thuỷ tân.
Kỳ vị cầm tâm vong thiếp phú,
Bất duyên độc tị sỉ lang bần.
Hồng nhan cửu khứ hoa do mị,
Bạch phát tương sơ liễu diệc tần.
Băng tuyết cừ tâm nguyên phỉ nhị,
Bất tu lao tưởng nhất tâm nhân.
Ngôi quán cờ treo phấp phới nhìn xuống bến sông,
Còn truyền người đàn bà giỏi đã sống ở bến sông này.
Chỉ vì say mê tiếng đàn mà thiếp quên mình giàu có,
Chẳng nên vì chiếc quần cộc mà xấu hổ cảnh chàng nghèo.
Người đẹp đi đã lâu rồi mà hoa vẫn tươi tắn thế,
Hai mái tóc đã bạc, liễu cũng nhăn mày.
Tấm lòng người ấy băng tuyết thuỷ chung không thay đổi,
Xin đừng quá rầu rĩ mong nhớ người bạn đồng tâm.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm nay 05:59
Quán rượu bên bờ cờ phấp phới,
Đồn rằng thiếu phụ nhà ven sông,
Đàn say nàng đã quên cơ nghiệp,
Quần cộc chàng đâu thẹn cảnh cùng,
Đầu bạc tóc xơ mày liễu nhíu,
Hồng nhan nẻo khuất sắc hoa hồng.
Tuyết băng người ấy tình chung thuỷ,
Xin bạn đồng tâm chớ quá mong.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.