Tôi muốn cưa mình ra làm hai
Nửa trên đẫm mình vào thực tại
Dẫu xa cách nàng trong xốc nổi
Chân còn rong ruổi kiếp phôi phai
Khi ta ngồi lại chẳng mấy khi
Hồn ta phảng phất chốn xuân thì
Đã chẳng cùng nhau thêm bước nữa
Xa rồi chẳng hẹn bước lưu ly
Đêm mưa thao thức chợt nhớ nàng
Nhớ nhung theo gió thả đi hoang
Đường xưa lối cũ trăng không tỏ
Dòng lưu bút ấy phải sang trang...
Thơ của Duyyy
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.