Ta nguyện hoá bộ giáp tôi bằng thép
Khoác lên em chịu vết cắt lên mình.
Ta cũng chắn cả niềm đau phù phép
Để em tìm những ước muốn lung linh.
Em chẳng có ta tựa như giáp rỗng
Đứng lặng im hoen gỉ đến rẻ tiền.
Không em mãi ta nào được bay bổng
Vẫn mong cầu, em đôi cánh hồn nhiên.
Em cứ đến cả hàng trăm vùng đất
Đến những nơi không tưởng chẳng ai ngờ.
Đừng sợ quá những nỗi đau sẽ mất
Bởi ta nào yên góc tối chỏng chơ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.