Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 01:37, số lượt xem: 25

Mười bảy tuổi, anh nghĩ mình đã lớn
ôm giấc mộng và niềm nghĩ cao hơn
Và cái tôi dần dần, dần dần khôn lớn
càng khôn lớn lại càng như thuỷ tinh
Tưởng nó chắc mà dễ vỡ vô cùng
chẳng biết được họ giống tôi không?
Chỉ nhớ lúc đó, nhìn người chẳng nhìn mình
ôi! Ngạo nghễ và hài hước biết bao
Giờ nhìn lại, nhiều xúc cảm bồi hồi
nhớ lại cả cô bạn mà tôi yêu
Yêu, nhưng tôi lại chẳng dám tỏ tình
Ha ha ha
thật ngại nhỉ, người con tuổi mười bảy
Ngông cuồng mà lại rụt rè biết bao
chẳng biết nữa, mong một lần quay lại
để bào chữa những lần mình nghịch dại
để mạnh mẽ bước đường tôi đi qua