Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ mới bốn chữ
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Minh Sơn Lê vào 07/07/2020 19:43, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 28/06/2021 22:43

Thảm cỏ xanh nhung mềm
Lén nhìn anh với em
Trao nụ hôn âu yếm
Trong gió chiều dịu êm

Mây tím bay ngang trời
Chẳng thèm đi rong chơi
Cũng ghen hờn mình nữa
Lặng nhìn hai đứa vui

Anh hôn làn tóc rối
Hôn lên má em hồng
Hôn bờ môi ươm mộng
Trong nắng chiều nhẹ rơi

Chiều nghiêng trôi rất chậm
Gió khẽ hát thì thầm
Như lời yêu anh ngỏ
Em nhé, tình trăm năm!

Rồi nắng cũng bỏ đi
Hai đứa mình ở lại
Tay anh siết ôm ghì
Cho em thôi ngần ngại

Bên bờ xanh cỏ dại
Trong gió chiều mơn man
Nhạc lòng ta trổi dậy
Ta về thuở hồng hoang

Môi anh về lang thang
Trên cao nguyên mộng mị
Xuống tìm động hoa vàng
Nghe dòng khe thủ thỉ

Rồi chiều cũng qua đi
Cho trăng về làm dáng
Bên tai… em thầm thì
Mình về... kẻo đêm sang...


4.8.13