Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Lục bát
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Minh Sơn Lê vào 08/08/2020 18:29, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Minh Sơn Lê vào 01/07/2021 20:58

Thơ là nước mắt đầy vơi
Vẫn chưa nói hết một thời yêu nhau
Dẫu mai mực có phai màu
Thơ tình vẫn đậm như màu máu tim

Đôi khi thơ khóc im lìm
Bên đèn hiu hắt dưới đêm lạnh lùng
Khi đàn lỗi nhịp sai cung
Khi tình xa cách nhớ nhung nghẹn ngào!

Thơ không dệt mộng chiêm bao
Thơ là vết xước ta cào mặt ta
Thơ mang tiếng khóc vỡ oà
Giữa thời đất nước thật thà đi hoang!

Thơ không dệt gấm cao sang
Không xây gác tía, lầu vàng, cung son
Thơ là tiếng núi sông hờn
Giữa cơn nguy biến giang sơn não nùng!

* * *

Đôi khi ta khóc vì thơ
Một rừng chữ nghĩa say mơ đời mình
Thuở xưa ai đó một mình
Dưới trăng mài mực chép tình thành thơ

Đôi khi ta khóc vì thơ
Nửa đêm ai đó ngâm thơ giậm “Kiều”
Khóc trời non nước tiêu điều
Khóc đời cay đắng hơn “Kiều” năm xưa!

Đôi khi ta khóc vì mưa
Tiếng mưa hoài cổ thành xưa dấu mòn
Súng, gươm, cung, kiếm đâu còn
Chinh y bỏ lại… tủi hờn thân trai!

Đôi khi thơ khóc vì ai
Dưới trời đông giá đường dài tuyết sương
Gửi hồn về chốn quê hương
Chắt chiu một nửa yêu thương bên bờ

Đôi khi anh cũng làm thơ
Yêu em, anh dệt bài thơ trao tình
Nắng hờn, mưa khóc đời mình
Tháng năm nghiệt ngã nỗi tình quê hương!

Thế mà…
em
bảo rằng thương
Theo anh vá lại vết thương cuộc đời…


VII.2013